Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 05:58
Que ie trouuve de gloire & d’heur en ma diſgrace!
Quelque ſecret ennuy qui m’outrage ſi fort,
De quelque empeſchement dont m’afflige le Sort,
Et de quelque rigueur dont Philis me menace.
Encore que mes feux ne fondent point ſa glace,
Mourant pour ſon ſujet, i’auray ce reconfort
Qu’il ſera mal-aisé qu’vne plus belle mort
Puiſſe iamais punir vne plus belle audace.
Pour le moins ma meurtriere a mille qualitez,
Elle a mille vertus, elle a mille beautez,
Et mille doux appas dont la force eſt extréme.
On l’eſtime à ſon teint la Courriere du iour,
Quand on l’entend parler, c’eſt Minerue elle meſme,
Et lors qu’elle ſouſrit, c’eſt la Mere d’Amour.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 05:58
Trong tủi nhục, thấy vinh quang, hạnh phúc!
Dẫu u sầu thầm kín xé tâm can,
Dẫu Định mệnh bày trở ngại muôn vàn,
Và Philis dẫu lạnh lùng nghiêm túc.
Lửa tình tôi chẳng tan băng nàng được,
Chết vì nàng, tôi nhận chút ủi an:
Chẳng cái chết nào đẹp đẽ, vẻ vang
Để trừng phạt một tình yêu dấn bước.
Kẻ giết tôi mang ngàn điều hoàn mỹ,
Ngàn đức hạnh và nhan sắc kiêu kỳ,
Cùng ngàn nét duyên mê hồn, tuyệt trí.
Da nàng rạng, ngỡ Bình minh vừa hé,
Giọng nàng thanh, lời Trí tuệ thầm thì,
Và nụ cười, ôi Nữ thần Tình ái!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.