Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 06:25
Ie ſuis preſt à mourir, voicy mon dernier iour;
Ie ne voy plus Philis, & le Ciel que i’implore
Pour comble de mal-heurs veut adiouſter encore
La chaleur de la fieure à celle de l’Amour.
Alors que le Soleil prepare ſon retour,
Et que les prez ſont pleins des larmes de l’Aurore,
Quelque fois en dormant ie me trouue au ſejour
Où vient de s’en aller la Beauté que i’adore.
Surpris en la voyant par ceste douce erreur,
Moy qui n’apperçois plus que des obiects d’horreur,
Et dont les triſtes yeux ne s’ouurent plus qu’aux larmes.
Ie croy que du treſpas i’ay reſſenty l’effort,
Et que tant de beautez, de graces, & de charmes
Sont les felicitez qu’on trouue apres la mort.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm kia 06:25
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở
vào Hôm kia 06:29
Tôi đã sẵn sàng rồi, ngày cuối đời là đây;
Philis chẳng còn bên, mà Trời cao tôi cầu khẩn
Lại muốn chất chồng thêm muôn vàn nỗi hờn giận,
Trút cơn sốt bệnh này vào lửa tình đắm say.
Khi vầng thái dương lên, sửa soạn ngày mới sang,
Lúc đồng cỏ còn mang giọt lệ sương sớm lạnh,
Đôi khi trong giấc nồng, tôi thấy mình đứng cạnh
Nơi chốn người tôi yêu, gót ngọc vừa bước qua.
Chợt thấy bóng hình nàng trong lầm lỗi ngọt ngào,
Tôi - kẻ chẳng còn chi ngoài kinh hãi đớn đau,
Và đôi mắt u sầu chỉ mở ra để khóc.
Tôi ngỡ hồn của mình vừa chạm tới cõi tiên,
Và ngần ấy sắc hương, nét kiêu sa diễm lộng
Chính là phúc lạc ban cho kẻ chết bình yên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.