Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm qua 21:50
Cette nuict en dormant d’vn ſomme inquieté,
I’ay touſiours combattu de tristes réfveries,
La clarté d’vn tiſon dans vne obſcurité
M’a fait à l’impourueu paroistre des Furies.
Prés de moy la Diſcorde, & l’Infidelité
Monſtroient leur violence en mille barbaries,
Et de ſang eſpandu, par tout leur cruauté
Soüilloit l’argent de l’onde, & l’eſmail des prairies.
Troublé de ces horreurs ie ne ſçay que penſer
Si ce n’eſt que le Ciel me veuille menacer
De quelque changement en l’ame de Siluie.
Songe, Phantoſme affreux, noir ennemy du iour,
Parle moy ſi tu veux de la fin de ma vie:
Mais ne m’anonce point la fin de ſon amour.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 21:50
Đêm nay giấc điệp chập chờn,
Triền miên chiến đấu tủi hờn mộng mơ.
Lập loè đốm lửa đêm mờ,
Hiện thân Quỷ dữ bất ngờ bủa giăng.
Bất Hoà, Phản Bội bên mình,
Cuồng điên bạo ngược hoành hành khắp nơi.
Máu tuôn tàn nhẫn phương trời,
Nước bạc bẩn đục, cỏ ngời nhuốm ô.
Bàng hoàng kinh hãi, ngẩn ngơ,
Phải chăng Thiên ý chực chờ phạt răn:
Lòng người yêu có đổi thay?
Hỡi ma mị, hỡi đêm dày oán than,
Báo ta biết cuộc đời tàn,
Nhưng đừng thông báo tình nàng nhạt phai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.