Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 18:13
Ie perds pour trop aimer l’vſage du ſommeil,
Ie gouste peu de ioye auec beaucoup de peine:
Aux deſſeins que ie fais ie ſeme ſur l’arene
Et mon eſpoir ſe fond comme neige au Soleil.
Touſiours de ma raiſon i’abhorre le Conſeil
Pour ſuiure obſtinément la voix d’vne Sereyne:
Et bleßé dans le cœur d’vne atteinte inhumaine
De crainte d’en guerir, i’en oste l’appareil.
Ma crainte & mes deſirs aux atteintes preſſantes,
Sont de meſme que l’Hydre aux teſtes renaiſſantes
S’acharnans ſur mon Ame auecque cruauté.
Mais vne amour ſi rare & ſi bien teſmoignée,
Touche ſi peu l’eſprit d’vne ingrate Beauté,
Que mon trauail reſſemble aux toilles d’Araignée.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 18:13
Vì quá yêu, tôi mất giấc ngủ say,
Nếm chút vui mà chuốc cay đắng lại.
Gieo dự định trên cát bờ hoang dại,
Hy vọng tan như tuyết dưới mặt trời.
Cứ khước từ lý trí bảo ban lời,
Để bướng bỉnh nghe Siren dụ dỗ.
Tim rớm máu bởi đòn đau thống khổ,
Sợ lành da nên vứt gạc băng đi.
Nỗi khát khao và sợ hãi sầu bi,
Như quái thú Hydre nghìn đầu tái sinh lại.
Cứ cào xé linh hồn tôi điên dại,
Chẳng nương tay, tàn bạo đến khôn cùng.
Nhưng tình yêu tha thiết đến tận cùng,
Chẳng động lòng một Giai nhân bạc bẽo.
Mọi công lao, mọi tơ lòng tơ nẻo,
Hoá mong manh như mạng nhện giăng mùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.