Vì quá yêu, tôi mất giấc ngủ say,
Nếm chút vui mà chuốc cay đắng lại.
Gieo dự định trên cát bờ hoang dại,
Hy vọng tan như tuyết dưới mặt trời.

Cứ khước từ lý trí bảo ban lời,
Để bướng bỉnh nghe Siren dụ dỗ.
Tim rớm máu bởi đòn đau thống khổ,
Sợ lành da nên vứt gạc băng đi.

Nỗi khát khao và sợ hãi sầu bi,
Như quái thú Hydre nghìn đầu tái sinh lại.
Cứ cào xé linh hồn tôi điên dại,
Chẳng nương tay, tàn bạo đến khôn cùng.

Nhưng tình yêu tha thiết đến tận cùng,
Chẳng động lòng một Giai nhân bạc bẽo.
Mọi công lao, mọi tơ lòng tơ nẻo,
Hoá mong manh như mạng nhện giăng mùng.