Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 05:29
Esprit qu’on voit briller de clairtez eminentes,
Toy qui de l’Vniuers connois chaque reſſort,
Et qui ſçais la vertu, la force, & le rapport
Des Cieux, des Elemens, des pierres & des plantes.
Obſeruant la Nature aux formes inconstantes,
Tu lis tous les decrets que minute le Sort,
Et peus haster le cours, ou reculer la mort
De tout ce que le Monde a de choſes viuantes.
Mais quoy, ne m’apprens rien qui me face enrichir,
Qui me conſerue ieune, ou me puiſſe affranchir,
De la flame, de l’eau, de la peſte ou des armes.
S’il faut que mon humeur ait pour toy des appas,
Seulement, cher Timandre, enſeigne moy des charmes
Qui m’empeſchent d’aimer ce qui ne m’aime pas.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 05:29
Hỡi trí tuệ sáng ngời muôn ánh bạt,
Kẻ hiểu tường từng chuyển động càn khôn,
Thấu hiểu nguồn lực, đặc tính, mối tương tạc
Của trời cao, nguyên tố, đá, cỏ non.
Nhìn Tự nhiên đổi thay hình vạn trạng,
Ngươi đọc ra định mệnh viết phe phẩy,
Giục thời gian, hay hoãn tử kỳ hạn
Của mọi sinh linh vạn vật chốn này.
Nhưng ích chi, đừng dạy ta tài lộc,
Chớ chỉ ta cách giữ mãi tuổi xuân,
Hay thoát vòng nước lửa buổi tai ương,
Tránh dịch bệnh cùng gươm đao ghê khốc.
Nếu nỗi lòng ta khiến ngươi bận trí,
Timandre hỡi, chỉ xin truyền một tí:
Mấy câu bùa, giữ dạ chút tàn tro,
Để đừng yêu... kẻ chẳng chút hẹn hò.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.