Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:33
En ces tristes deſerts, où s’areſte la Cour,
I’entretiens voſtre Image au doux bruit des fontaines;
Et me plains de l’abſence aux ſablons d’alentour
Qui n’ont pas tant de grains que mon cœur a de peines.
Puis vous ayant offert à chaque heure du iour
Des ſouſpirs, des penſers, & des paroles vaines,
Ie coniure vn pinceau qui des tourmens d’Amour
Vous fera voir en moy des marques bien certaines.
Vous direz, Amaranthe, en voyant mon portrait,
Que c’eſt celuy d’vn autre, & qu’il n’a pas vn trait
De ceux que ſur mon teint vous auez veu parestre:
Mais ie ſuis ſi changé par nos communs ennuis,
Qu’à bien parler außi ce n’est pas me cogneſtre,
Que de me recogneſtre en l’estat où ie ſuis.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 09:33
Nơi miền hoang vắng triều đình,
Bên dòng suối ngọt, bóng hình tâm giao.
Cát vàng trải rộng phương nào,
Cát đâu nhiều bằng nỗi đau trong lòng.
Ngày qua giờ lại ngóng trông,
Thở dài, mong mỏi, hoài công rã rời.
Nhờ cây cọ vẽ đôi lời,
Khổ đau tình ái rạch ròi hiện ra.
Nhìn tranh nàng bảo chẳng qua:
“Ấy là ai khác, đâu mà người thương?
Nét ngời sắc diện vấn vương,
Hỏi đâu còn thấy trong gương hao gầy?”
U sầu đôi ngả từ đây,
Tấm thân tàn tạ hao gầy đổi thay.
Biết ta, đâu thể lúc này,
Nhận ra ta được trong ngày héo hon.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.