Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:23
Cette ieune Beauté dont ie fais tant d’estime,
Et que Daphnis adore auec tant de raiſon;
Cét obiect ſans deffauts, & ſans comparaiſon,
Qui n’a pas vn penſer qui ne ſoit legitime.
Amaranthe est trahie, ô deteſtable crime!
Et ſans s’apperceuoir de ceſte trahiſon,
De la main d’vn Barbare elle prend du poiſon,
Et s’auance à ſa perte innocente victime.
Celuy qui la trahist, m’en a dit le ſecret,
Ie n’en puis voir le cours ſans mourir de regret,
Et ie pers mon Amy s’il faut que ie le die.
Mais il ſe faut reſoudre en ceste extremité,
Car mes reſſentimens par vne perfidie
La doiuent aſſeurer de ma fidelité.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:23
Nàng thiếu nữ tôi hằng tôn kính dạng,
Mà Daphnis yêu bằng cả lý trí lành;
Một đoá hoa không tì vết, thanh anh,
Chẳng nghĩ suy điều gì ngoài thánh thiện.
Amaranthe bị phản lừa, ôi tội ác!
Mà nào hay tai hoạ cận kề bên,
Tay bạo tàn dâng thuốc độc đê hèn,
Nàng vô tội bước dần vào cõi chết.
Kẻ thủ ác đã bày tôi bí mật,
Nhìn cuộc tình mà đau đớn khôn nguôi,
Nói ra lời, tình bạn mất người ơi,
Nhưng im lặng, lòng can tâm sao được?
Phải quyết định khi đường cùng lối bước,
Bởi căm hờn kẻ bội bạc gian ngoan,
Tôi thà đành dứt bỏ nghĩa tào khang,
Để giữ trọn lòng trung trinh với nàng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.