Nàng thiếu nữ tôi hằng tôn kính dạng,
Mà Daphnis yêu bằng cả lý trí lành;
Một đoá hoa không tì vết, thanh anh,
Chẳng nghĩ suy điều gì ngoài thánh thiện.

Amaranthe bị phản lừa, ôi tội ác!
Mà nào hay tai hoạ cận kề bên,
Tay bạo tàn dâng thuốc độc đê hèn,
Nàng vô tội bước dần vào cõi chết.

Kẻ thủ ác đã bày tôi bí mật,
Nhìn cuộc tình mà đau đớn khôn nguôi,
Nói ra lời, tình bạn mất người ơi,
Nhưng im lặng, lòng can tâm sao được?

Phải quyết định khi đường cùng lối bước,
Bởi căm hờn kẻ bội bạc gian ngoan,
Tôi thà đành dứt bỏ nghĩa tào khang,
Để giữ trọn lòng trung trinh với nàng.