Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 03:46
Divins Obſervateurs de ma fidelité,
Et de l’humeur de celle à qui ie rends ſeruice;
Celestes, ie crains bien que l’inegalité
Face à tant de vertus, reprocher quelque vice.
S’il eſt rien de funeſte en ma natiuité,
Que ie rende l’eſprit par vn cruel ſuplice;
Que la foudre m’accable, ou qu’vn peuple irrité
Me iette en ſa fureur dans quelque precipice.
Que la Terre s’eſcroulle & s’ouure ſur mes pas,
Qu’vn grand embraſement auance mon treſpas,
Qu’vn fleuue débordé promptement m’engloutiſſe.
Mais ne permettez pas, ô iustes immortels!
Que par vn changement, Clorinde me trahiſſe,
Et perde le reſpect qu’on doit à vos Autels.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 03:46
Hỡi Thần linh chứng giám lòng trung thành,
Và tâm tư người thiếu nữ tôi yêu;
Tôi chỉ sợ duyên tình không xứng lứa,
Vết hoen nhơ làm ố ngọc trong lành.
Nếu số kiếp định sẵn điều xui xẻo,
Thà cho tôi chịu cực hình đớn đau;
Mơ sấm sét quật tan hồn phách thảm,
Hay dân phẫn nộ ném xuống vực sâu.
Thà đất đai sụp đổ dưới chân tôi,
Thà ngọn lửa thiêu tan đời ngắn ngủi,
Thà dòng sông cuồng cuộn nuốt thân này.
Nhưng xin chớ, hỡi các Đấng công minh!
Đừng để Clorinde đổi lòng phản bội,
Và quên đi lời thề dưới hương kinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.