Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:04
Seiovr melancolique, où les ombres dolentes
Se pleignent chaque nuict de leur aduerſité,
Et murmurent touſiours de la neceßité
Qui les contraint d’errer par les tombes relantes.
Oſſemens entaſſez, & vous pierres parlantes
Qui conſeruez les noms à la poſterité;
Repreſentans la vie & la fragilité,
Pour cenſurer l’orgueil des Ames inſolentes.
Tombeaux, paſles teſmoins de la rigueur du Sort,
Où ie viens en ſecret entretenir la mort
D’vne Amour que ie voy ſi mal recompenſee:
Vous donnez de la crainte & de l’horreur à tous:
Mais le plus doux obiect qui s’offre à ma penſee
Est beaucoup plus funeſte & plus triſte que vous.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 04:04
Chốn ở u sầu, những bóng ma ai oán
Đêm từng đêm than khóc phận duyên ôi,
Và rầm rì trách định mệnh chia phôi
Buộc vất vưởng quanh mồ hoang lạnh xám.
Hài cốt chất chồng, bia đá lời nghiêm trang
Gìn giữ danh xưng gửi lại hậu nhân;
Hiện thân của đời, kiếp sống mỏng manh
Răn đe kẻ kiêu kỳ nơi trần thế.
Mộ phần hỡi, chứng nhân số nghèo nàn,
Nơi ta đến, mượn chết chóc sẻ san
Một mối tình chịu phụ bạc, thương đau.
Ngươi gieo rắc bao kinh hãi khôn cùng:
Nhưng bóng hình dịu ngọt nhất tâm trung
Còn tang tóc, buồn hơn ngươi gấp bội.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.