Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 06:21
Toy qui de mon erreur es l’aueugle complice,
Enfant né dans le crime, & dans la trahiſon,
Puis que ta violence a ſi peu de raiſon
Ie veux dire tout haus quelle est ton iniustice.
Amour, tu veux que i’aime vne belle priſon,
Et tu m’y viens geſner d’vn eternel ſupplice,
Me nourriſſant touſiours d’vn ſi cruel poiſon
Que pour m’en déliurer ie cherche vn precipice.
Celle dont les appas ont engagé mon cœur,
Traite mes paßions auec tant de rigueur
Que ſur moy ſa colere à tous propos eſclate;
Et tout ce qui l’oblige à tant de cruautez,
C’eſt que mes ſentimens pour loüer ceſte ingrate
Meſpriſent auiourd’huy les plus rares Beautez.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 06:21
Ngươi, kẻ đồng loã mù quáng với lầm mê,
Đứa trẻ sinh trong phản trắc, tội hề,
Bởi bạo lực ngươi chẳng chút lòng lý trí,
Ta muốn vạch trần bất công ngươi ngự trị.
Tình Yêu bắt ta yêu ngục thất kiều thanh,
Rồi đày đoạ ta trong nhục hình khôn xiết,
Cứ nuôi ta bằng độc dược tàn sương chết,
Khiến ta tìm vực thẳm cứu rỗi đời mình.
Kẻ có dung nhan trói buộc trái tim ta,
Lại đối xử tình ta bằng nghiêm khắc, nhạt nhoà,
Cơn giận của nàng cứ trút xuống triền miên;
Và duyên cớ cho bao điều tàn nhẫn,
Là bởi lòng ta, vì ngợi ca kẻ phụ ân,
Đã ngoảnh mặt chê bai mọi sắc đẹp trần gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.