Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 08:00
Sovrce de mes tourmens, obiect inexorable,
Dont les ieunes appas triomphent de mon cœur,
Ô cruelle Siluie, il eſt bien miſerable
Qui tombe entre les mains d’vn inſolent vainqueur!
Inſenſible ſujet qui ris de ma langueur;
Et te mocquant de voir vn mal incomparable,
Fais vanité de ioindre vne extréme rigueur
À l’extréme Beauté qui te rend adorable.
Si tu traictois ma flame auec moins de meſpris
Tu pourrois t’aſſeurer que bien toſt mes eſcrits
Te rendroient immortelle en deſpit de l’Enuie.
Quel bien retires tu de cét excés d’orgueil?
Il abrege ta gloire en abregeant ma vie,
Et te priue d’vn Temple en m’ouurant le cercueil.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 08:00
Nguồn cơn đau khổ lòng ta,
Người đâu băng giá, xót xa khôn cùng.
Trầm luân một dải má hồng,
Sylvie tàn nhẫn chiếm lòng ta đi.
Khốn thay kẻ chịu sầu bi,
Rơi vào tay kẻ trị vì kiêu ngoa!
Vô tình cười cợt tình ta,
Thấy người héo hắt lại hoa mắt cười.
Nỡ đem nghiêm khắc tột vời,
Sánh cùng nhan sắc đất trời nghiêng soi.
Nếu nàng bớt chút khinh vơi,
Lửa tình ta thắp một đời đón đưa.
Thì đây, con chữ, vần thơ,
Giúp nàng bất tử bất ngờ mai sau.
Mặc cho đố kỵ úa màu,
Danh nàng còn mãi nghìn thu chẳng mờ.
Kiêu chi cho lắm hững hờ?
Hại ta ngắn số, lu mờ vinh quang.
Đẩy ta vào chốn mộ vàng,
Đền thờ nhan sắc của nàng... còn đâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.