Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 22:30
Pvisqu’on ne peur rien voir d’eſgal à ta beauté,
Et que le Ciel t’a faite außi fiere que belle;
Prend ce poignard, Clorinde, & par ta cruauté
Donne de ta clemence vne preuue nouuelle.
Fais vn acte au iourd’huy d’vne Diuinité
Sans faire de contrainte à ton humeur cruelle;
Et monstrant ta douçeur dans l’inhumanité,
Gueris d’vn coup mortel vne atteinte mortelle.
Ah Perfide! tu crains de me preſter ta main;
Tu ne penſerois pas faire vn acte inhumain
D’afranchir mon eſprit d’vne peine ſi grande:
Ô Dieux! l’ingrat Obiect pour qui ie meurs d’amour
Me refuſe vne mort quand ie la luy demande,
Pour m’en faire ſouffrir plus de mille en vn jour.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 22:30
Bởi sắc đẹp nàng không ai sánh nổi,
Và trời ban tính kiêu hãnh khôn cùng;
Cầm dao đi, Clorinde, hỡi người thương,
Dùng tàn nhẫn chứng minh lòng độ lượng.
Hãy hành động như thần tiên cao thượng,
Chẳng cần kìm bản tính vốn nghiêm túc;
Dùng bạo tàn để thể hiện dịu dàng,
Lấy nhát dao chí mạng lành vết thương.
Kẻ phản trắc! Nàng ngại ngần xuống tay;
Giải thoát ta khỏi đau khổ đoạ đày,
Nàng lại nghĩ là hành vi tàn bạo?
Trời đất hỡi! Người ta yêu điên đảo,
Lại tiếc thương một cái chết ta cầu,
Để mỗi ngày ta chết vạn lần đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.