Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:49
Doux Printemps ne reuenez pas
Auec tant d’apas,
Vous oppoſer à ma melancholie :
Depuis qu’vne Beauté que i’aimois cherement
Se treuue enſeuelie,
Tous mes plaiſirs ſont dans le monument.
Ô beaux iours ſi toſt alongez,
Que vous m’affligez
Moy qui touſiours ay des penſers ſi ſombres ;
Deſlors que le ſujet de ma felicité
Erre parmy les Ombres,
I’ay de l’horreur quand ie voy la clarté.
Claires eaux qui lauez des fleurs
Ainſi que mes pleurs,
Voſtre criſtal a pour moy quelques charmes :
En mon affliction i’aime à voir vostre cours,
Il reſſemble à mes larmes
La Mort a fait qu’elles coulent touſiours.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:49
Xuân dịu dàng xin chớ trở lại đây,
Cùng bao nét đắm say,
Ngăn trở nỗi sầu đau nương gối;
Từ ngày người tha thiết yêu thương
Đã vùi sâu dưới mộ,
Mọi niềm vui theo bước xuống quan tài.
Ô những ngày đẹp nắng vụt dài nhanh,
Cay đắng trút lòng anh,
Kẻ miên man mang tư tưởng tối;
Từ khi nguồn hạnh phúc xưa xa
Chốn Âm quan vưởng vất,
Thấy ánh ngọc ngời anh khiếp sợ lòng.
Dòng nước trong gội rửa những nhành hoa
Nào khác lệ ta sa,
Sắc pha lê cuốn hút hồn rớm máu:
Nhìn dòng chảy, thương đau dịu bớt phần,
Rất giống dòng lệ đắng
Mà Cái Chết bắt tuôn mãi không ngừng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.