Chẳng hiểu vì đâu số kiếp phũ phàng,
Hờn ghen ngọn lửa tình ta chói lọi,
Để thân xác nàng cùng hồn tôi cô quạnh,
Chìm đắm vào muôn vạn nỗi sầu đau.

Tia sáng mệnh gian ác giội xuống đầu,
Sắp cướp mất vẻ mỹ miều thơ dại,
Và tấm lòng thuỷ chung trần gian mãi,
Chưa từng thấy ai vẹn toàn như thế.

Mũi tên oan nghiệt ghim tôi trước nhé,
Nhưng Trời ghen thà cướp lấy đời tôi,
Còn hơn làm phai sắc thắm bờ môi,
Và nhạt đoá hồng tươi trên má thắm.

Biến cố ấy khiến đời tôi chìm đắm,
Phủ nỗi buồn chôn giấu kiếp hư vô,
Nàng chẳng rời giường bệnh, gạt vần thơ,
Thì tôi cũng bước vội vào huyệt mộ.