Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 15:29
Ie ne ſçay par quelle rigueur
Les Destins jaloux de ma flame,
Mettent voſtre Corps & mon Ame
Dans vne ſi triſte langueur.
Cet Aſtre qui nous fait la guerre,
Va perdre toute la beauté
Et toute la fidelité
Qui parust iamais ſur la Terre.
Ce traict m’a le premier atteint;
Mais du Ciel la ialouſe enuie
Doit pluſtost effacer ma vie
Que les roſes de voſtre teint:
Ie me meurs de cette auanture;
La tristeſſe m’enſeuelit,
Et ſi vous ne ſortez du lit,
I’entre dedans la ſepulture.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 15:29
Chẳng hiểu vì đâu số kiếp phũ phàng,
Hờn ghen ngọn lửa tình ta chói lọi,
Để thân xác nàng cùng hồn tôi cô quạnh,
Chìm đắm vào muôn vạn nỗi sầu đau.
Tia sáng mệnh gian ác giội xuống đầu,
Sắp cướp mất vẻ mỹ miều thơ dại,
Và tấm lòng thuỷ chung trần gian mãi,
Chưa từng thấy ai vẹn toàn như thế.
Mũi tên oan nghiệt ghim tôi trước nhé,
Nhưng Trời ghen thà cướp lấy đời tôi,
Còn hơn làm phai sắc thắm bờ môi,
Và nhạt đoá hồng tươi trên má thắm.
Biến cố ấy khiến đời tôi chìm đắm,
Phủ nỗi buồn chôn giấu kiếp hư vô,
Nàng chẳng rời giường bệnh, gạt vần thơ,
Thì tôi cũng bước vội vào huyệt mộ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.