Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 16:07
Qve voſtre diligence à mes vœux est contraire,
Vous qui ſur ma Phillis, veillez inceſſamment:
Conſiderez vn peu qu’il n’est pas neceſſaire
D’eſclairer vn Soleil qui luit ſi viuement.
Prenez plus de repos pour mon contentement,
Ne vous en tenez pas ſi prés qu’à l’ordinaire;
Et ſouffrez qu’en ſecret ie luy parle vn moment
Puiſque c’eſt le ſeul bien qui me peut ſatisfaire.
De grace, laiſſez nous l’vſage de la voix;
Ces charmantes beautez qui me donnent des loix
Ne ſont pas des ſujets qu’on doiue ainſi contraindre.
Dieux! auec vostre ſoin qui me vient trauerſer,
Et dont vous m’empeſchez auiourd’huy de me plaindre,
Vous deuiez empeſcher ſes yeux de me bleſſer.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 16:07
Lòng tận tuỵ của người ngăn lối mộng,
Cứ canh chừng nàng Phillis của ta;
Hãy ngẫm xem, việc ấy thật xót xa:
Đâu cần thắp một Mặt Trời đang rạng.
Xin lánh bước cho lòng ta thanh thản,
Đừng đứng gần như thói cũ người ơi;
Hãy để ta thầm lặng nói đôi lời,
Bởi hạnh phúc đời ta là thế đó.
Xin làm ơn, để chúng ta bày tỏ;
Nét kiêu sa đang ngự trị hồn ta,
Chẳng đáng bị giam cầm hay xót xa,
Trong khuôn phép của những điều câu thúc.
Trời hỡi trời! Sự chăm nom u uất,
Cứ cản ngăn lời than thở nồng nàn;
Nếu đã chặn tình ta buổi rạng tan,
Sao không chặn mắt nàng làm ta buốt?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.