Lòng tận tuỵ của người ngăn lối mộng,
Cứ canh chừng nàng Phillis của ta;
Hãy ngẫm xem, việc ấy thật xót xa:
Đâu cần thắp một Mặt Trời đang rạng.

Xin lánh bước cho lòng ta thanh thản,
Đừng đứng gần như thói cũ người ơi;
Hãy để ta thầm lặng nói đôi lời,
Bởi hạnh phúc đời ta là thế đó.

Xin làm ơn, để chúng ta bày tỏ;
Nét kiêu sa đang ngự trị hồn ta,
Chẳng đáng bị giam cầm hay xót xa,
Trong khuôn phép của những điều câu thúc.

Trời hỡi trời! Sự chăm nom u uất,
Cứ cản ngăn lời than thở nồng nàn;
Nếu đã chặn tình ta buổi rạng tan,
Sao không chặn mắt nàng làm ta buốt?