Tạ ơn Thần Ái, người tôi nguyện,
Giai nhân giam giữ trọn hồn tôi;
Trăm xiềng lửa ấm chưa vừa ý,
Lại lấy tơ tóc trói buộc đời.

Ân huệ cao sang chẳng dám mong,
Khiến chư thần cũng ghen trong lòng;
Khi thấy lửa tình êm dịu quá,
Quyện cùng làn tro đẹp trắng trong.

Mắt xích vương quanh má phấn hồng,
Sợi vàng hổ phách cuốn phiêu bồng;
Phải chăng xưa vốn loài hờ hững,
Để nay làm tôi trọn sắt son?

Trời ơi! Nô dịch sao vui thế,
Sợi xích ghen gông hoá dịu êm;
So với ngai vàng uy quyền nhất,
Chỉ thấy vương miện nặng khó mang.