Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 12:08
Amovr en ſoit beny, le ſujet de mes vœux,
Cette ieune Beauté qui captiue mon Ame,
De cent chaines de flame,
La veut lier encore auec ſes cheueux.
Cette chere faueur que ie n’oſois pretendre,
Rendra de mon deſtin les Dieux meſmes ialoux ;
Voyans qu’vn feu ſi doux
Se trouue accompagné d’vne ſi belle cendre.
Agreables chainons, beau fil d’Ambre flottant,
Vous ne faiſiez qu’errer autour de ſon viſage ;
Estiez vous ſi volage
Pour venir auiourd’huy me rendre ſi conſtant ?
Ô Cieux ! ma ſeruitude est tellement plaiſante,
Que comparant les fers où ie ſuis arreſté
À quelque Royauté,
I’eſtime vne Couronne importune & peſante.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 12:08
Tạ ơn Thần Ái, người tôi nguyện,
Giai nhân giam giữ trọn hồn tôi;
Trăm xiềng lửa ấm chưa vừa ý,
Lại lấy tơ tóc trói buộc đời.
Ân huệ cao sang chẳng dám mong,
Khiến chư thần cũng ghen trong lòng;
Khi thấy lửa tình êm dịu quá,
Quyện cùng làn tro đẹp trắng trong.
Mắt xích vương quanh má phấn hồng,
Sợi vàng hổ phách cuốn phiêu bồng;
Phải chăng xưa vốn loài hờ hững,
Để nay làm tôi trọn sắt son?
Trời ơi! Nô dịch sao vui thế,
Sợi xích ghen gông hoá dịu êm;
So với ngai vàng uy quyền nhất,
Chỉ thấy vương miện nặng khó mang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.