Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 05:31
Penser audacieux, pourray-ie t’exprimer,
Pourray-ie executer ce que tu me propoſes,
Et dépeindre en ces vers tant d’adorables choſes
Que l’Enuie elle meſme eſt contrainte d’aimer?
Amour aßiſte moy, commençons à former
Son viſage de lys & ſa bouche de roſes,
Où dans vn double rang des perles ſont écloſes,
Qui n’ont iamais paré les Nymphes de la mer.
Faiſons ce teint de neige, & compoſons de flame
L’eſclat de ſes beaux yeux, de ces Rois de mon Ame,
Par qui l’Astre du iour ſe verroit effacer.
Dieux! le pourtrait d’Iris eſt ſi beau qu’on l’admire:
Mais la Nature en elle a voulu ſurpaſſer
Tout ce qu’on peut penſer, & tout ce qu’on peut dire.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 01/06/2026 05:31
Ý nghĩ táo bạo ơi, liệu ta có thể truyền lời?
Có thể làm xong điều ngươi hằng gợi ý,
Vẽ vào thơ muôn ngàn điều diệu mĩ
Mà Đố kị kia cũng phải mến yêu cùng?
Thần Tình yêu ơi, hãy giúp sức khôn cùng,
Ta cùng hoạ mặt ly, môi hồng thắm đỏ,
Nơi hai hàng ngọc trai vừa hé mở,
Đến Nữ thần biển cả cũng chưa từng mang.
Hãy dệt làn da tuyết trắng mịn màng,
Và dùng lửa tạo nên đôi mắt biếc,
Chúa tể hồn ta, sáng ngời khôn xiết,
Khiến vầng dương cũng phải thẹn lu mờ.
Trời đất ơi! Tranh vẽ Iris đẹp đến ngẩn ngơ:
Nhưng tạo hoá nơi nàng còn muốn vượt
Mọi ý nghĩ mà người đời ước được,
Mọi lời ca mà nhân thế có thể truyền.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.