Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 10:41
Acheve moy de grace ô belle fugitiue,
Adouçis par vn meurtre vn pire traitement,
Pourquoy veux tu ſi fort haſter ton partement;
N’aprehende tu point que mon ombre te ſuiue?
Tu me quittes, barbare, & tu faits la craintiue
D’vn ſujet que ta haine enuoye au monument;
Tu faits la pitoyables & tu veux que ie viue
Apres m’auoir cent fois bleſſé mortellement.
Dieux, inſpirez quelqu’vn qui parle à la Iuſtice:
Le crime eſt euident, il faut qu’on la puniſſe;
Ainſi que mon treſpas, le ſien eſt reſolu.
Mais la pourſuitte eſt vaine, & l’ingrate me braue,
Car elle ſçait fort bien qu’vn Tyran abſolu
N’eſt iamais recherché de la mort d’vn Eſclaue.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 10:41
Có 1 người thích
Ơn nàng, kết liễu tôi đi,
Hỡi người đẹp thích phân ly, trốn hờn.
Giết nhau cho nhẹ tủi hờn,
Cớ sao vội bước, chẳng sờn lòng hoang?
Có e bóng quỷ, hồn tàn,
Theo chân nàng mãi dặm ngàn xa xôi?
Nhẫn tâm nàng bỏ mặc tôi,
Lại vờ run sợ trước người sắp chôn?
Gieo bao oán hận hao mòn,
Lại vờ thương hại, muốn hồn tôi sinh?
Trăm lần chí mạng, đoạn tình,
Vết thương rướm máu, thân hình nát tan.
Thần linh, xin hãy bảo ban,
Ai người đem lý công bằng thưa lên:
Tội kia rõ rệt đôi bên,
Phạt ai tàn nhẫn, nợ đền mạng vong.
Chết tôi, nàng cũng xuôi dòng,
Hồn tôi đã quyết, định lòng thác theo.
Nhưng thôi, kiện cáo bọt bèo,
Vô ơn nàng vẫn hiểm nghèo cười vang.
Bởi nàng thừa biết rõ ràng:
Bạo chúa tối thượng, ngai vàng trị vì,
Nào ai hạch tội làm chi,
Mạng tên nô lệ sá gì thế gian!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.