Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 11:15
Qve le bon-heur eſt grand à quoy tu me deſtines?
Agreable preſent des Nimphes d’vn ruiſſeau,
Bain qui viens de ſeruir de lict & de berceau,
De ſeiour & d’habit à cent beautez diuines.
Mais, que ie ſens icy de flames intestines,
Ô Merueille funeste! ô prodige nouueau!
Amour en vn braſier a conuerty ceſte eau,
Et ces Roſes pour moy ſe changent en eſpines.
Ô Cieux! que ce remede eſt pris mal à propos!
Ie rencontre vn ſupplice en cherchant du repos,
Tant le ioug eſt cruel où le Deſtin me lie.
Ie trouue dans ce bain mille pointes de fer,
Et ce qui fut naguere vn Ciel pour Roſelie,
Dés que i’y ſuis entré n’eſt plus rien qu’vn Enfer.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 11:15
Hạnh phúc lớn lao thay số phận dành ban!
Món quà tuyệt vời từ nàng tiên suối nhỏ,
Làn nước ấy vừa làm nôi, làm chỗ,
Làm xiêm y cho muôn vẻ đẹp thiên đàng.
Nhưng cớ sao lòng bỗng thấy bỏng ran,
Ôi phép lạ kinh hoàng, điềm dị thường thế ấy!
Thần Tình Ái hoá nước thành lửa cháy,
Và hoa hồng bỗng hoá gai nhọn đâm ngang.
Trời đất hỡi! Thang thuốc này lầm lỡ!
Tìm thảnh thơi lại gặp cảnh đoạ đày,
Cái ách định mệnh cay nghiệt siết vòng tay.
Trong bồn tắm, ngàn mũi sắt bủa vây,
Nơi vừa là Thiên đường của nàng Rosalie,
Khi ta bước vào, chỉ còn là Địa ngục.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.