Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:36
Tirant cette beauté, ce chef-d’œuure des Cieux,
Bonart s’acquiſt ſans doute vne immortelle gloire;
Puiſque rien ne pouuoit la repreſenter mieux,
Fors les traits dont Amour l’a peinte en ma memoire.
Voila l’aimable tour de ſon beau ſein d’yuoire,
Voila ſon poil, ſon teint, ſa bouche & ſes beaux yeux,
Ces yeux dont les regards ſans deſſein m’ont fait boire
Vn poiſon preferable au doux nectar des Dieux.
Ô celeſte faueur! aßiſté de vos charmes,
Ie puis bien m’expoſer à la fureur des armes,
Sans que du mauuais ſort i’aprehende les loix.
Beau portraict qu’Angelique à mes deſirs octroye,
Vous m’eſtes auiourd’huy ce que fut autre-fois
L’image de Minerue à la ville de Troye.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 04:34
Vẽ nét đẹp này, kiệt tác của trời cao,
Bonart hẳn đã chạm vinh quang bất tử;
Chẳng ai có thể hoạ tài tình đến thế,
Ngoại trừ tình yêu khắc sẵn trong lòng.
Kìa dáng ngực ngà, đường nét thon trong,
Kìa tóc, làn da, bờ môi, mắt biếc,
Đôi mắt vô tình trao cái nhìn tha thiết,
Chuốc độc hồn ta - ngon hơn mật cung đình.
Ôi lộc trời ban! Nhờ phép thuật anh linh,
Ta sẵn sàng lao vào nơi hòn tên mũi đạn,
Chẳng chút can trường sợ mệnh trời ngã rẽ.
Bức hoạ tuyệt vời, Nàng ban tặng niềm mong,
Với ta hôm nay, người chính là bảo vật,
Như tượng thần Minerva giữ trọn thành Troy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.