Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 16:07
Traistres yeux, maudite veuë,
Que ne ſuis-ie aueugle né,
Ie ne ſerois pas geſné
Du noir chagrin qui me tuë.
Ie ſouspire inceſſamment
Dans le plus cruel tourment
Dont vne Ame ſoit capable;
Et l’iniustice des Cieux
Ne m’a rendu miſerable
Que pource que i’ay des yeux.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 16:07
Mắt nào phản bội gieo ngơ,
Cái nhìn nguyền rủa cho thơ sầu tràn.
Thà rằng mù loà từ nguồn,
Còn hơn cưu mang đau buồn xé gan.
Xác thân đày đoạ mênh mang,
Thở dài gửi gió than van tháng ngày.
Trời xanh trêu ghẹo trớ trêu thay,
Cơ cớ đày đoạ nông nỗi này... vì đâu?
Chỉ vì đôi mắt vướng sâu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.