Mắt nào phản bội gieo ngơ,
Cái nhìn nguyền rủa cho thơ sầu tràn.
Thà rằng mù loà từ nguồn,
Còn hơn cưu mang đau buồn xé gan.
Xác thân đày đoạ mênh mang,
Thở dài gửi gió than van tháng ngày.
Trời xanh trêu ghẹo trớ trêu thay,
Cơ cớ đày đoạ nông nỗi này... vì đâu?
Chỉ vì đôi mắt vướng sâu!