Da trời đâu cứ phải xanh
Nửa vành trăng khuyết cũng thành ban mai
Đã yêu yêu cả dấu hài
Đã thương muôn vạn dặm dài vẫn thương
Đằm sâu cỏ cũng ngát hương
Cơ duyên một khắc vô thường nên duyên
Trăm năm bến có đợi thuyền
Ngàn năm sỏi đá lời nguyền sơn khê?
Hư không thả lọn tóc thề
Vu vơ sáu nẻo lại về bên nhau!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.