Thơ » Trung Quốc » Nam Tống, Kim » Dương Quả
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 11:20
悵年年,
雁飛汾水,
秋風依舊蘭渚。
網羅驚破雙棲夢,
孤影亂翻波素。
還碎羽,
算古往今來,
只有相思苦。
朝朝暮暮。
想塞北風沙,
江南煙月,
爭忍自來去。
埋恨處,
依約並門路。
一丘寂寞寒雨。
世間多少風流事,
天也有心相妒。
休說與,
還卻怕、
有情多被無情誤。
一杯會舉。
待細讀悲歌,
滿傾清淚,
為爾酹黃土。
Trướng niên niên,
Nhạn phi Phần thuỷ,
Thu phong y cựu lan chử.
Võng la kinh phá song thê mộng,
Cô ảnh loạn phiên ba tố.
Hoàn toái vũ.
Toán cổ vãng kim lai,
Chỉ hữu tương tư khổ.
Triêu triêu mộ mộ.
Tưởng tái bắc phong sa,
Giang Nam yên nguyệt,
Tranh nhẫn tự lai khứ?
Mai hận xứ,
Y ước Tinh môn lộ.
Nhất khâu tịch mịch hàn vũ.
Thế gian đa thiểu phong lưu sự,
Thiên dã hữu tâm tương đố.
Hưu thuyết dữ.
Hoàn khước phạ,
Hữu tình đa bị vô tình ngộ.
Nhất bôi hội cử.
Đãi tế độc bi ca,
Mãn khuynh thanh lệ,
Vị nhĩ lỗi hoàng thổ.
Năm này qua năm khác,
Lòng vẫn ngậm ngùi khi thấy đàn nhạn bay trên sông Phần,
Gió thu vẫn như xưa thổi qua bãi mọc lan.
Lưới săn bất ngờ phá tan giấc mộng cùng nhau cư ngụ của đôi nhạn,
Con thoát nạn chỉ còn một bóng, cuống cuồng chao đảo trên mặt nước trắng,
Rồi cũng làm tan nát thân mình, rụng rời lông cánh.
Ngẫm từ xưa đến nay,
Chỉ có nỗi tương tư là cay đắng,
Giày vò con người sớm sớm chiều chiều.
Nghĩ đến những chuyến bay từng cùng nhau vượt qua gió cát miền ải bắc,
Và cảnh khói trăng ở Giang Nam,
Nhạn còn lại sao nỡ một mình tiếp tục bay đi bay về?
Nơi chôn vùi nỗi hận ấy,
Thấp thoáng ở con đường ngoài cửa Tinh Châu.
Một gò mộ cô quạnh nằm trong mưa lạnh.
Trên đời có biết bao câu chuyện tình đẹp đẽ,
Dường như ngay cả trời cao cũng đem lòng ghen ghét.
Thôi đừng nhắc đến nữa,
Bởi chỉ e rằng,
Kẻ có tình thường bị sự vô tình làm lỡ dở.
Rồi sẽ có ngày ta nâng một chén rượu,
Đọc kỹ khúc bi ca,
Trút đầy dòng lệ trong,
Vì đôi nhạn mà rưới rượu xuống nấm đất vàng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Xót năm năm,
Nhạn bay Phần thuỷ,
Gió thu vẫn lạnh bãi nọ.
Lưới giăng kinh phá mộng song thê,
Chiếc bóng chao nghiêng sóng phủ.
Lông cánh rũ.
Ngẫm cổ vãng kim lai,
Chỉ mối tương tư khổ.
Triêu triêu mộ mộ.
Ải bắc miền gió cát,
Giang Nam mờ khói,
Nỡ riêng mình lui tới?
Nơi chôn hận,
Phảng phất lối Tinh Châu.
Một gò quạnh quẽ mưa đổ.
Nhân gian bao chuyện phong lưu,
Trời cũng đem lòng ghét bỏ.
Thôi chớ nhủ.
Lại chỉ sợ,
hữu tình bị vô tình phụ.
Một chén xin cử.
Đợi đọc kỹ bi ca,
Trút đầy dòng lệ,
Vì nhạn rưới mồ cũ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.