Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy
đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.
Nguyễn Thạch07/03/2026 16:07
Bạn có thể gồm 5 ý. Này lại được không ạ
Bài thơ “Chiều” của Chu Hoạch rất ngắn, nhưng gợi một cảm giác tịch lặng và chuyển hóa rất sâu. Nếu đọc chậm, ta thấy bài thơ gần như không tả cảnh theo kiểu thông thường, mà dùng hình ảnh “đám cháy” để nói về sự tàn của ánh sáng và sự sinh của đêm.
Ta có thể hiểu từng lớp như sau:
1. “Chiều như đám cháy trong không”
Chiều như đám cháy trong không
Cháy xong ngọn nắng cuối cùng rồi thôi
Hình ảnh này rất độc đáo.
Chiều không được tả là hoàng hôn hay ánh đỏ,
mà là một đám cháy giữa hư không.
Ánh nắng cuối ngày giống như ngọn lửa đang cháy lần cuối trước khi tắt.
Khi ngọn nắng cuối cùng cháy xong thì ngày cũng khép lại.
Ý vị ở đây:
Thời gian không tắt ngay
mà cháy lên lần cuối rồi mới tàn.
Nó giống như một đời người trước khi lặng xuống.
2. “Chiều trong cây đứng đá ngồi”
Chiều trong cây đứng đá ngồi
Chiều trong lá biếc đang trôi giữa dòng
Ở đoạn này, “chiều” không còn ở bầu trời nữa.
Chiều lan vào vạn vật:
trong cây
trong đá
trong lá
trong dòng nước
Nghĩa là không gian nào cũng thấm chiều.
Đây là cảm giác rất thiền:
cảnh vật không chuyển động nhiều
nhưng thời gian thấm vào mọi thứ.
Cây đứng, đá ngồi — tất cả đang ở trong buổi chiều.
3. Vòng tròn của ánh sáng
Chiều như đám cháy trong không
Cháy xong ngọn nắng cuối cùng rồi... trăng
Câu đầu được lặp lại, nhưng kết thúc thay đổi.
Ban đầu là “rồi thôi”
Cuối bài là “rồi… trăng”
Điều này rất hay.
Nó nói rằng:
ánh nắng tắt không phải là hết
mà một ánh sáng khác xuất hiện.
Khi mặt trời cháy xong,
mặt trăng bắt đầu.
Tức là:
Sự tàn của một ánh sáng
chính là sự sinh của ánh sáng khác.
4. Tầng nghĩa sâu hơn (rất thiền)
Nếu đọc bằng tâm thiền một chút, bài thơ gợi một ý rất đẹp:
ngày tàn → đêm sinh
nắng tắt → trăng lên
cháy → lặng
Không có gì mất.
Chỉ là chuyển dạng.
Giống như:
hơi thở vào → hơi thở ra
sinh → diệt
sáng → tối
Tất cả đều là một dòng vận hành.
5. Cái hay của bài thơ
Bài thơ hay ở ba điểm:
Hình ảnh cực lạ
“Chiều như đám cháy trong không”.
Không tả cảnh nhiều
nhưng làm người đọc cảm thấy chiều thấm vào mọi vật.
Kết thúc mở
“rồi… trăng” – rất nhẹ mà rất sâu.
Bạn có thể gồm 5 ý. Này lại được không ạ
Bài thơ “Chiều” của Chu Hoạch rất ngắn, nhưng gợi một cảm giác tịch lặng và chuyển hóa rất sâu. Nếu đọc chậm, ta thấy bài thơ gần như không tả cảnh theo kiểu thông…
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.