Da trắng, mái tóc hung
Áo em rách từng chỗ
Phơi trần cảnh nghèo khổ
Cùng nét đẹp ngời ngời

Tấm thân non gầy yếu
Làn da có nốt hoe
Chàng thi sĩ xác ve
Thấy dịu dàng lắm đó

Bà hoàng trong tiểu thuyết
Mang giày cao gót nhung
Em còn lịch sự hơn
Với đôi chân xỏ guốc

Thay vì tổ đỉa ngắn
Ước gì áo đại trào
Nếp lướt thướt ồn ào
Phủ đôi gót xinh xắn

Thay vì đôi tất thủng
Ước có dao găm vàng
Nơi cặp giò sáng choang
Nản lòng quân trác táng

Ước gì nơ cài lơi
Cho tội lỗi được gặp
Cặp tuyết lê tuyệt vời
Rạng ngời như đôi mắt

Ước tay em làm cao
Bằng cú đánh phản đối
Ngón tay tinh nghịch nào
Cầm khuy áo định cởi

Những ngọc trai rực rỡ
Thơ của thầy Belleau
Đám tình nhân thúc thủ
Đem biếu em tha hồ

Đầy tớ bọn thợ thơ
Đề tặng em cái mới
Mà mắt nhìn không mỏi
Giày em dưới cầu thang

Bao thị đồng mạo hiểm
Bao lãnh chúa, bao Ronsard
Rình góc nhà mát lịm
Hòng tính chuyện trăng hoa

Trên giường em đếm được
Nụ hôn nhiều hơn hoa
Và ra luật kiểm soát
Đến mấy vua Valois

- Lúc này em ngửa tay
Xin đồ thừa vương vãi
Nơi ngưỡng cửa nhà ai
Ngã tư người qua lại

Em liếc chùm nữ trang
Giá hăm chín xu chẵn
Mà anh đành đứng lặng
Không có tiền mua tặng
Xin lỗi em ngàn lần

Em ơi, cứ cất bước
Cần gì đồ trang sức
Ngọc quý hay hương thơm
Ngoài thân trần gầy nhom
Mà lòng anh thấy đẹp


Nguồn: Hoa của nỗi đau, NXB Thế giới, 1999.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)