Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Cao Bá Quát » Thơ chữ Hán
Giang đầu vọng cố hương,
Cố hương vị tu trở.
Như hà hành bất tiến,
Nhất bộ nhất diên trữ?
Phi quan phạp dư lệ,
Ninh vị đẳng trù lữ.
Cận lai phụ tục luỵ,
Tráng đồ bán tiêu tử.
Thế lộ cánh yên vân,
Nhân sự như hàn thử.
Vị hữu quải quan kỳ,
Sài môn tại hà hử?
Bán mẫu cựu điền viên,
Vu uế dĩ bất cử.
Thân thích nhật dĩ sơ,
Hà thường tốc phì trữ?
Niệm biệt trướng tiền đồ,
Mặc mặc bất dục ngữ.
Nhật mộ vô định tung,
Do vi dị hương xứ.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Đầu sông đứng ngóng quê hương,
Quê hương đâu phải dặm trường xa xôi.
Cớ sao mãi chẳng tới nơi,
Vừa đi, vừa đứng bồi hồi làm sao?
Thiếu người cáng võng, phải đâu,
Cũng không chờ đợi bạn bầu, những ai.
Từ khi vướng lấy luỵ đời,
Nửa bầu máu nóng nhường vơi vơi dần.
Đường đời biến ảo phong vân,
Việc đời ấm lạnh bao lần đổi thay.
Mũ treo còn chửa hẹn ngày,
Cổng sài nào biết sau này nơi nao!
Nghiệp xưa vườn ruộng dăm sào,
Rêu hoang cỏ dại ai nào ngó coi!
Họ hàng người cũng thưa rồi,
Bữa cơm dưa muối thết mời vẫn chưa.
Biệt ly biết đến bao giờ!
Thà im, im bặt, nói ra ngại lời.
Trời tây bóng đã xế rồi,
Vẫn còn nấn ná quê người một thân.
Gửi bởi Thiềng Đức ngày 03/11/2012 11:08
Có 1 người thích
-Chuyện cụ Cử Quát
Cao Bá Quát “văn hay chữ tốt”
Gia Lâm quê quán tự Chu Thần
Làm quan Bộ Lễ triều đình Huế
Sống quá trượng phu... bị thiệt thân
Chống lại Vương quyền... làm khởi nghĩa
Bị Vua Tự Đức lệnh tru di
“Văn như Siêu, Quát” lưu danh sĩ
Nhân cách Nho gia... chẳng ích gì!...
Thiềng Đức - 3/12/2010
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.