Làng xưa khuất nẻo biết là đâu,
Một bước càng thêm bóng xế đầu.
Nước cũ nhằm theo dòng biếc thẳm,
Đường xa lần lối góc thành sâu.
Khói tuôn đồng quạnh chia đôi vẻ,
Núi vắng cây xanh dứt một màu.
Dạ ấy cảnh này đương thắc mắc,
Vượn đâu veo véo gửi cơn sầu.

[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]