Cỏ vườn chẳng biết tên gì Màu hoa cháy đỏ như thiêu cháy thềm Sắc tươi nên được ưa nhìn Không hương khéo để dửng dưng với đời Cành xuân không kẻ đoái hoài Quả không ăn được cho người bẻ bai Trọn lòng giữ vẻ thanh cao Nỗi riêng vương vấn biết bao muộn phiền
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.