Táo kia đã có trong vườn,
Trái thì dành để thương thương dùng ăn.
Lòng sầu nghĩ nỗi khó khăn,
Hãy nên khắp nước xa gần ruổi dong.
Những ai chẳng hiểu nỗi lòng,
Nói ta phóng tư vô cùng, ô hay!
Người kia đã phải lắm thay,
Mà ngài bàn nói thế này làm sao?
Lòng ta lại nặng buồn đau.
Ai người thấu hiểu nỗi sầu cho ta?
Lo này ai hiểu cho ra?
Bởi vì người chẳng thiết tha suy lường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.