Này Trọng Tử em xin chàng mãi, Rào vườn em chớ nhảy vượt sang. Cây đàn xin chớ bẻ ngang, Há rằng em dám thương mến đó mà ? Người lắm lời thật là em sợ, Tuy là chàng đáng nhớ đáng mong. Nhiều lời đồn đãi trong vùng, Cũng là đáng sợ dám lòng lãng quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.