Năm trăm năm bãi bể biến nương dâu,
Đá vô tri rêu phủ cũng xanh màu.
Chỉ còn một trái tim cùng năm tháng,
Nhìn tự tại tiêu dao lùi dĩ vãng,
Nay còn đâu...
Sá gì lửa đốt thiêu,
Nào sợ băng tuyết phủ.
Chí hướng mãi một lòng không thay đổi,
Niềm tin giữ vững chẳng giảm suy.
Đã phí thời gian cùng tuế nguyệt,
Những mang ơn một mối tình hoài.
Hỏi vì đâu?
Hỏi vì đâu?
Thân đây lại gặp cảnh này?
Hỏi vì đâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.