Người ta vẫn nghĩ về em,
còn anh thì quyết quên em cho rồi.
Cố quên đã mấy năm trời,
lại càng cảm thấy trong người khó quên.
Thôi thì vừa nghĩ, vừa quên.
Cứ tưởng quên, hoá ra đang nghĩ,
mà đã nghĩ sao có thể quên.
Hay thử không nghĩ, không quên,
hay để mọi thứ cứ yên như vầy,
nhưng đều không ổn chút nào,
vì anh luôn nghĩ trong đầu mỗi em.
Nếu anh cố gắng để quên,
Biết rằng vẫn có thể quên được mà,
Nhưng có thể quên phải qua giấc ngủ
Hay là khi nằm ở bãi tha ma.
Vì thế, anh không thể bỏ được em.
Ôi, những suy nghĩ muốn quên tất cả,
còn nặng nề hơn cả việc không quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.