Thu về tiếng kêu càng buồn khổ Nửa nghẹn ngào nửa gió đưa xa Khách tu tâm loạn hồn mê Người mong tai điếc khỏi nghe mà buồn Mưa đã tạnh khói luồn cây cối Nắng chiều xiên chiếu ngói cổ thành Người xa nỗi nhớ mông mênh Có ai đang nhớ như mình chăng ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.