Nơi chốn cho ta ngơi nghỉ đây, Rất là tĩnh mịch khỏi bàn ngay. Lụa màn không gió còn lay động, Bụi trú không sương u ám dài. Nước suối nghẹn ngào ai duyên phận, Mây non dồn lại bỗng thành bầy. Giữa trưa nhà nhỏ ngồi trong góc, Mới biết mặt trời lúc lặn tây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.