Tức cười đường núi chốn Hàn Sơn, Dấu vết ngựa xe chẳng thấy trơn! Khe suối liền nhau không gọi khúc, Núi non chồng chất chẳng bình phong. Móc sương như khóc trên ngàn cỏ, Gió rít vi vu một cội thông. Hình hỏi ảnh đi nào lối rẽ? Lúc này lạc chốn nhiều đường mòn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.