Gác cao có lẽ tới trời, Khi leo lên thấy gần nơi mặt trời. Thấy cây hàng vạn giếng khơi, Vùng Ngũ Lăng phủ sương rơi khói buồn. Ngoài hiên núi Tần thấp lùn, Qua song sông Vị nhỏ tuôn chảy tràn. Sớm biết lẽ thanh tịnh nhàn, Ta đã nguyện mãi thờ trang Phật rồi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.