Ba năm bị biếm quan nơi đây, Vạn cổ bi thương khách Sở nầy. Đám cỏ thu tìm người đã khuất, Thấy chăng trời lặn dải rừng cây. Hán Văn hữu đạo mà ơn bạc, Tương thuỷ biết gì phúng điếu hay. Đây chốn linh đinh sông núi vắng, Thương ông sao đến chốn chân mây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.