Nhà người Tống Ngọc từng nghe, Mỗi khi ta muốn đi về Kinh Châu. Liền vùng với nước vào thu, Đất này tôi kiếm sống khi cuối đời. Quán thành Nhất Trụ vắng thôi, Trời chiều dòng Cửu Giang trôi nhẹ nhàng. Sứ thần tuy thật vẻ vang, Thanh Phong xa vẫn còn mang nổi buồn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.