Lấy chồng rời xa quê hương, Biệt ly này khó ngút ngàn trời xanh. Mệnh vua, sầu cất bước đành, Chân bước đi lệ hai hàng tuôn rơi. Quan ải sắc tàn tạ rồi, Biên cương phấn lại đến hồi tàn phai. Lòng thiếp đứt đoạn sầu dài, Tháng ngày cứ ngóng trông hoài Trường An.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.