Sau loạn dân khổ hết nửa phần, Suýt chết, may còn sót người thân. Việc xưa thành giấc mộng xứ Hoè, Xa nhau, ai tả mối thân tình? Không đến, cũng tưởng như Vương Thức, Chung qui, đành bắt chước Quản Ninh. Mối sầu tương tư muốn tự hỏi, Trong lòng cô quạnh, gió ba canh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.