Sau loạn bà con nửa rụng rơi, Thân ta muôn chết sống may đời! Giàu sang chuyện cũ đành tan mộng, Cậu cháu tình thương khó tỏ lời. Không đến, nghĩ như Vương Thức ấy, Lánh nàn, âu học Quản Ninh thôi! Hỏi đâu sầu biệt tương tư hở? Mưa gió ba canh một bóng người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.