Hang rồng lên thẳng giữa không trung, Từng bước mệt nhoài dần đã tan, Một nửa không gian bay dựng đứng, Lá ngô tua tủa đâm từng hàng. Chứa tầng xá lị gần hàng trúc, Phẳng mịn dòng sông tựa lụa căng. Nhạn khó sang bờ về núi cũ, Cánh xoè bay phố Cán kêu vang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.