Nam có rồng nằm đầm núi sâu, Cây già chằng chịt cành giao nhau. Lá cây vàng rụng, rồng đang rập, Rắn tự động về lội nước chao. Ta đi quái nỗi loài kia dám, Tuốt gươm toan chém lại tra vào. Ô hô! Khúc sáu hề hát bâng khuâng, Khe suối vì ta quyện vẻ xuân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.