Nước mất nhưng núi sông còn, Thành xuân quạnh quẽ um tùm cỏ gai. Cảm thời, hoa để lệ rơi, Biệt ly hoa cũng vì người xót xa. Tháng ba rồi đến tháng ba, Thư nhà buổi loạn đúng là vàng muôn. Gãi đầu tóc bạc thêm cùn, Búi lên sổ xuống, trâm luồn lại rơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.