Xáo xổi lối văn sẵn, Tết đến bày hàng bán. Từ một đến mười đồng, Nhiều ít đã có hạn. Có khách đến hỏi mua, Đem một trăm cau dán. Văn ta tuy chẳng hay, Cũng đáng ba tiền chẵn. Sao trả rẻ thế ư? Rẻ quá ta không thuận. Khách hãy mang cau về, ế hàng ta chẳng quản. Khách đi mình ngồi than: "Chữ nghĩa cũng vận hạn!".
Cau khô long hạt, lấy hồ dán vào gọi là "cau dán".
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.