Thật khó suy tư vào lúc cuối ngày
Khi bóng tối không hình thù che phủ mặt trời
Và chẳng còn lại gì trừ ánh sáng trên bộ lông của mi
Có con mèo làm đổ sữa suốt ngày
Béo, mèo, lưỡi đỏ, tâm trí xanh, sữa trắng
Và tháng Tám tháng thanh bình nhất
Được vùi trong cỏ lúc thanh bình nhất
Không có cái tượng đài mèo kia
Con mèo bỏ quên trong trăng
Và cảm thấy ánh sáng là ánh-sáng-thỏ
Trong ánh sáng ấy mọi thứ là để cho mi
Và chẳng có gì cần giải thích
Vậy là chẳng có gì mà suy tư. Nó đến tự nó thôi
Và đông nhào sang tây và tây nhào xuống
Chẳng sao hết. Cỏ đầy
Và đầy chính mi. Cây cối xung quanh là cho mi
Toàn bộ mênh mông đêm là cho mi
Một cái mi chạm tới mọi bến bờ
Mi trở thành cái mi choán đầy bốn góc đêm
Con mèo đỏ trốn đi trong ánh-sáng-lông-thỏ
Và mi đấy khom cao, khom lên
Mi khom cao khom cao mãi, đen như đá
Mi ngồi, đầu mi giống như bức tượng trong không gian
Và con mèo nhỏ màu xanh là con bọ trong cỏ
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.