Trăm hoa tiều tuỵ cuối đông, Đáng khen trên núi cội tùng trơ trơ. Biết sương tuyết làm xác xơ, Lá cành vẫn cứ mởn mơ xanh rờn. Hạc ngâm vận nhã gió vờn, Đá mang dáng lạ rồng vươn trập trùng. Đống lương dành sẵn để dùng, Bỏ ta, người thợ ấy không ra gì.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.