Dưới đám mây kia đấy mẹ cha Chân trời ngoảnh lại chợt thương nhà. Quê hương ngàn dặm trong mù mịt, Thân phận trăm năm chỉ nhạt nhòa. Giao nhân nhỏ lệ mi tràn ngọc, Lai lão mua cười áo đậm hoa. Trung hiếu xưa nay thường khó vẹn, Tấm lòng xin phó chốn vời xa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.