Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
5 bài trả lời: 4 bản dịch, 1 thảo luận
3 người thích
Từ khoá: mây (86)
Đăng bởi Hà Như vào 16/06/2010 20:50, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 24/04/2016 03:17

望白雲

悠悠親舍白雲飛,
回首天涯動所思。
千里家山雙眼斷,
百年母子一心悲。
沾襟自信鮫珠落,
戲彩誰娛鶴髮垂。
忠好古來難兩立,
此懷分付彼蒼知。

 

Vọng bạch vân

Du du thân xá bạch vân phi,
Hồi thủ thiên nhai động sở tư.
Thiên lý gia san song nhãn đoạn,
Bách niên mẫu tử nhất tâm bi.
Triêm khâm tự tín giao châu lạc,
Hí thái thuỳ ngu hạc phát thuỳ.
Trung hiếu cổ lai nan lưỡng lập,
Thử hoài phân phó bỉ thương tri.

 

Dịch nghĩa

Cuồn cuộn mây trắng bay nơi nhà của cha mẹ,
Ở nơi chân trời nghoảnh lại, động lòng nhớ nhung.
Quê hương xa nghìn dặm không nhìn thấy được,
Tình mẹ con suốt trăm năm nặng lòng thương xót.
Vẫn tin là nước mắt của Giao nhân thấm ướt áo biến thành châu ngọc,
Ai là người mặc áo năm sắc, làm cho người tuổi hạc được vui vẻ,
Từ xưa đến nay, bề trung hiếu khó vẹn cả hai,
Tấm lòng này xin phó thác cho Trời xanh biết vậy.


Nguồn: Thái Thuận, Lữ Đường thi, Quách Tấn tuyển dịch, NXB Văn học, 2001, trang 156

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Quách Tấn

Bời bời... giăng trắng bóng mây,
Ven trời phút động niềm tây... não nùng.
Dặm quê mắt nghẹn muôn trùng,
Tình con nghĩa mẹ một lòng thương đau.
Sụt sùi chờ lệ kết châu,
Tóc hoa ai kẻ múa màu áo xuân ?
Hiếu trung phần khó vẹn phần,
Xét soi tấc cỏ đền ân cao dầy.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Vọng bạch vân - Điển tích

1- Địch Nhân Kiệt, người đời Đường, đi đánh giặc xa nhà, lúc trên núi Thái Hàng 太 行 trông đám mây trắng ở xa, nói với quân sĩ: 吾 親 舍 於 其 下 : Ngô thân xá ư kỳ hạ (Cha mẹ ta ở dưới đám mây trắng kia).

2- Lý Bạch có câu: 戍客望邊色, 思歸多苦顏 Thú khách vọng biên sắc, Tư quy đa khổ nhan (Người lính thú ngắm cảnh sắc biên thùy, Lòng nhớ nhà, mặt mày xiết bao ủ rũ) Quan sơn nguyệt – Thơ Đường NXB Văn Học

3- Chinh phụ ngâm (Đặng Trần Côn) sau này có câu:
登 高 望 雲 色, 安 得 不 生 愁
Đăng cao vọng vân sắc, An đắc bất sinh sầu
Lúc lên cao nhìn  sắc mây, Làm sao mà chẳng sinh sầu.
Diễn Nôm
Lên cao trông thức mây lồng,
Lòng nào là chẳng động lòng bi thương

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hà Như

Dưới đám mây kia đấy mẹ cha
Chân trời ngoảnh lại chợt thương nhà.
Quê hương ngàn dặm trong mù mịt,
Thân phận trăm năm chỉ nhạt nhòa.
Giao nhân nhỏ lệ mi tràn ngọc,
Lai lão mua cười áo đậm hoa.
Trung hiếu xưa nay thường khó vẹn,
Tấm lòng xin phó chốn vời xa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hữu Thăng

Mái nhà cha mẹ trập trùng mây
Tít tắp trời xa nỗi nhớ đầy
Ngàn dặm quê cha mòn mỏi quá
Trăm năm tình mẹ xót thương thay
Lệ giao hoá ngọc rơi đầm áo
Mái hạc còn ai múa giải khuây
Trung hiếu xưa nay thường khó vẹn
Trời xanh có thấu tấm lòng này


Nguồn: Thơ danh nhân Thái Thuận (Tiến sĩ triều Lê), Nguyễn Hữu Thăng tuyển dịch, NXB Văn học, 2011
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Bời bời mây trắng quê hương
Chân trời ngoảnh lại nhớ thương muôn trùng
Quê nhà ngàn dặm mịt mùng
Tình con nghĩa mẹ nặng lòng trăm năm
Tóc hoa ai múa áo xuân
Sụt sùi lệ thảm kết thành hạt châu
Vẹn đường trung hiếu dễ đâu
Trời xanh ắt tỏ ân âu cao dày

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời