Phù danh quyến luyến mà chi; Dạ làm quan hãy vơi đi chớ màng. Trăm năm sớm tối nhanh dường; Chuyện xưa hết thảy đầy chừng lại vơi. Tóc buồn xem thấy bạc rồi; Mà sao mặt trẻ học hoài chưa nên. Qua nơi Thiên Trúc có phen; Bậc thầy xưa hãy nhớ lên theo cùng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.